Hiển thị các bài đăng có nhãn cưỡng chế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cưỡng chế. Hiển thị tất cả bài đăng

Nhà bị phá trong uất ức, chính quyền bao che, báo đài lặng thinh

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012 0 nhận xét

Cả nước hiện nay có biết bao người dân bị Chính quyền đuổi khỏi nhà mà người dân đã đổ bao mồ hôi nước mắt mới có được, trước các quyết định cưỡng chế phi nhân tính? Báo Lề Dân đăng ra đây 1 trường hợp cụ thể:

Minh họa
Dưới đây là Đơn Tố Cáo


CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
      
ĐƠN TỐ CÁO
(Lần 10)


                Kính gửi: ..........................................................................................


Tên tôi là: Vũ Văn Triệu, 63 tuổi, Nghề nghiệp: Thương binh hạng 3/4

Hộ khẩu thường trú và nơi ở hiện nay: Thôn Thiệu Mỹ, xã Vĩnh Lập, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương.

Là thương binh chống Mỹ, tỷ lệ thương tật 51%, bị cụt 1 chân, là trụ cột trong gia đình có em trai bị bệnh bẩm sinh câm điếc, con trai bị tàn tật của chất độc màu da cam do cơ thể tôi để lại, vợ hết tuổi lao động lại luôn ốm yếu và đang nuôi mẹ già gần 100 tuổi.

Tôi có thửa ruộng diện tích 1403m2 (đất chia 721), được cấp quyền sử dụng 50 năm (chuyển đổi cây trồng).

Năm 1994, tôi xây dựng nhà cấp 4 với diện tích 26m2, đến năm 2010, do ngôi nhà xuống cấp, không đảm bảo an sinh trong cuộc sống, tôi xây lại bằng ngôi nhà kiên cố với kiến trúc khép kín có diện tích 121,8m2.

Ngày 17/9/2010, ông Nguyễn Văn Tranh - Chủ tịch UBND xã Vĩnh Lập đã ký quyết định cưỡng chế phá dỡ nhà số 18/QĐ-CC, đây là quyết định vi phạm pháp luật về thẩm quyền. Gia đình tôi đã khiếu nại, buộc UBND xã Vĩnh Lập phải ra quyết định huỷ bỏ quyết định này.

Ngày 21/10/2010, Chủ tịch UBND huyện Thanh Hà đã ra quyết định kiên quyết cưỡng chế phá dỡ nhà tôi.

Ngày 8/11/2010, Chủ tịch UBND huyện Thanh Hà, Chủ tịch UBND xã Vĩnh Lập đã tổ chức cưỡng chế phá dỡ nhà tôi, bỏ qua ý kiến của các tổ chức chính trị, chính trị xã hội trong thôn như Chính quyền thôn, Mặt trận tổ quốc thôn, Hội cựu chiến binh, Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội người cao tuổi trong thôn và ý kiến của dòng họ Vũ, cao hơn nữa là ý kiến của Văn phòng Chính phủ.

Ông Nguyễn Ngọc Loãn, phó chủ tịch UBND huyện Thanh Hà tổ chức phá dỡ, huy động toàn bộ lực lương các ban ngành xã, huyện, cùng với sự tham gia của lực lượng công an, bộ đội chính quy và máy móc thiết bị phá dỡ như máy xúc, máy đào, máy khoan cắt bê tông. Trong khi đó tôi không có mặt ở nhà, tôi đang phải cấp cứu tại Bệnh viện quân y 7 - Tp Hải Dương. Ở nhà chỉ có mẹ tôi, 98 tuổi, không tự phục vụ được và con trai tôi nhiễm chất độc màu da cam đang phục vụ bà.

Ông Nguyễn Ngọc Loãn cho người bế mẹ tôi ra giam tại đình Thiệu để quản thúc, cử 4 người canh giữ. Mẹ tôi hoảng sợ quá đã thiếp đi trong đình làng và được ông Sao (nhân viên y tế) chăm sóc. Đến nay, mẹ tôi vẫn hoảng loạn, mất trí nhớ, lúc tỉnh, lúc mơ.

Tài sản của tôi, ông Loãn cho người mang về trụ sở UBND xã quản lý. Khi tôi ra viện, đến xin lại, nhưng chiếc tivi Panasonic 29in bị bật nắp sau khoảng 1-1,5cm, hư hỏng và chiếc xe đạp điện bị mất bình điện (trước khi tổ chức cưỡng chế, 2 tài sản này, tôi vẫn sử dụng bình thường). Đến nay UBND xã Vĩnh Lập vẫn quản lý 2 tài sản đó. Tôi đã nhiều lần đề nghị UBND xã, huyện giải quyết bồi thường hoặc trả lại tài sản nguyên vẹn đảm bảo sử dụng được nhưng đến nay đã gần 2 năm vẫn chưa được giải quyết.

Căn nhà của tôi có diện tích là 121,8m2, khép kín, mái bằng là thành quả của cả cuộc đời lao động cống hiến của vợ chồng tôi và tiết kiệm từ tiền trợ cấp xương máu nhiều năm góp lại, là chỗ che nắng mưa duy nhất cho 3 mảnh đời già nua, ốm đau, thương tật thì bị phá vỡ tan tành thành một đống phế thải khổng lồ như thời kỳ chiến tranh bom địch bắn phá.

Căn nhà của tôi bị cưỡng chế với lý do vi phạm quyết định 1654 của UBND tỉnh Hải Dương ban hành ngày 03/5/2007, là người dân chúng tôi có biết quyết định 1654 là thế nào đâu, không được nghe ai nói và phổ biến bao giờ.

Trong khi đó ở xã Vĩnh Lập có rất nhiều hộ vi phạm như gia đình tôi (94 hộ vi phạm quyết định 1654 đã được HĐND xã thông qua), không kể những hộ được người thân bao che dấu diếm, trong số đó có những hộ là cán bộ, là đảng viên. Tại sao những hộ này không bị cưỡng chế phá dỡ mà chỉ có gia đình chính sách như tôi bị cưỡng chế phá dỡ (Tôi cụt chân nhiễm chất độc màu da cam, con tôi nhiễm chất độc màu da cam do bố truyền sang làm bị liệt và teo cơ chân trái, mẹ tôi già gần trăm tuổi, vợ tôi ốm yếu hết tuổi lao động). Ông Loãn còn nói là phải phá dỡ trước để làm gương cho các hộ khác. Thật là không công bằng.

Tôi viết đơn này kính mong Chính quyền Trung ương và địa phương, các cơ quan ngôn luận, các đài phát thanh, đài truyền hình, các tổ chức chính trị, chính trị xã hội từ Trung ương đến địa phương giúp đỡ tôi tìm công bằng, công lý trong xã hội này.

Tôi xin chân thành cảm ơn!


Các giấy tờ kèm theo:

- Ý kiến của Văn phòng Chính phủ


- Ý kiến của các tổ chức chính trị xã hội thôn


- Đơn của dòng họ Vũ tộc


- Giấy ra viện của ông Triệu


- Đơn của 14 hộ cùng bị xử phạt


Vĩnh Lập, ngày 02 tháng 5 năm 2012
NGƯỜI TỐ CÁO





Vũ Văn Triệu

Vũ Văn Triệu - Thôn Thiệu Mỹ- Xã Vĩnh Lập - Huyện Thanh Hà - Tỉnh Hải Dương.
ĐT: 0320.36582289



Ông Chủ tịch huyện ơi, sao dân khổ thế này!?

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012 0 nhận xét





Cả ngàn hécta điều, sao, cao su, những căn nhà với toàn bộ đồ dùng, vật dụng bên trong bị ủi sập… Đó là hình ảnh cưỡng chế, thu hồi đất ở xã Phú Sơn. Lấy danh nghĩa “Lập quỹ xóa đói giảm nghèo”, chính quyền huyện Bù Đăng đang đẩy người dân vào cảnh bần cùng. Có vô lý không khi “xóa nghèo” bằng cách đẩy người dân nghèo vào cảnh nghèo hơn?
Những căn nhà bị ủi sập.

DÂN NGHÈO LÂM CẢNH BẦN CÙNG!

QL14 lâu nay vốn nhỏ hẹp lại đầy ổ gà khiến chúng tôi mất đến 3 giờ mới đi hết đoạn đường 70 cây số từ thị xã Đồng Xoài đến UBND xã Phú Sơn. Đến nơi, một số người dân đã đợi sẵn, nét mặt họ đầy vẻ căng thẳng. Anh Long, một người dân xã Phú Sơn bảo: “Tụi tôi phải đón anh cho bằng được để dẫn đi vì từ đây vào đến rẫy của bà con còn gần 10 cây số nữa. Đường đi rất khó và nguy hiểm. Anh đi một mình không an toàn”. Vừa nói anh Long vừa liếc mắt chỉ cho tôi một tốp đàn ông đang ngồi cách đó vài chục mét.

Đi một đoạn, anh Long mới nói: “Tụi đó toàn dân giang hồ vùng này được thuê theo dõi những người “cứng đầu”, đi khiếu nại như chúng tôi. Họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Tôi nói không an toàn cho anh là như vậy”.

Điều, cao su bị chặt hạ.

Hơn 13 giờ, sau hơn 1 tiếng lên xuống những quả đồi trên con đường gập ghềnh đá sỏi, chúng tôi mới đến tiểu khu 174, 175, xã Phú Sơn. Dừng xe lại chúng tôi mới có dịp quan sát xung quanh, những quả đồi mênh mông, xanh mướt ngày nào giờ đã biến thành vùng hoang hóa. Những thân, gốc cây điều khá to, bị đốt cháy đen, nằm ngổn ngang. 

Lúc chúng tôi đến, một đoàn cưỡng chế chừng 50 người đang “bao vây” túp lều nhỏ của anh Lâm Văn Nhâm cùng người mẹ mù 75 tuổi. Hai mẹ con anh Nhâm có khoảng 3 héc ta điều trồng từ năm 2005 vừa bị cưỡng chế, thu hồi trắng. Do ngôi nhà nhỏ dựng ngay trên đất rẫy đã bị ủi sập, không có chỗ ở nên anh Nhâm dựng túp lều cho mẹ trú tạm, nhưng ngày nào lực lượng “hậu” cưỡng chế cũng vào yêu cầu mẹ con anh dọn đi. “Bữa giờ 2 mẹ con bả bị đuổi hoài. Cứ dựng lều lên là bị kéo sập xuống. Tội lắm. Từ hôm qua đến giờ bả chưa có gì trong bụng, tụi tôi mua cháo mang đến cho bả ăn mà mấy ổng canh bên ngoài không cho vào”.

Những người dân dứng cạnh tôi tranh nhau “tố” chính quyền. Qua lời kể của họ tôi mới biết, đã mấy lần anh Nhâm đổ xăng vào người đồng thời tưới quanh túp lều, sẵn sàng cùng mẹ “tử thủ” trong túp lều nếu bị lực lượng cưỡng chế dùng áp lực “bứng” mẹ con anh đi.



Bà mù Đường Thị Kéo, bị lực lượng cưỡng chế bế ra khỏi lều và đặt ngồi ngay chỗ có tổ kiến lửa, báo hại bà sau đó phải lên trạm xá xã nằm cả tuần mới hết sưng.  
Bà mù Đường Thị Kéo, bị lực lượng cưỡng chế bế ra khỏi lều và đặt ngồi ngay chỗ có tổ kiến lửa, báo hại bà sau đó phải lên trạm xá xã nằm cả tuần mới hết sưng.  
 Gần 20 người trong đại gia đình bà Võ Thị Thu Nga, 56 tuổi, ở thôn Sơn Phú, xã Phú Sơn, đều trông vào nguồn thu nhập duy nhất là hơn chục hécta đất (xâm canh) trồng tiêu, cà phê, điều, xen canh khoai mì từ năm 1998 đến nay. Cuối năm 2011, lực lượng cưỡng chế vào ủi sạch từ nhà cửa đến cây trồng khiến cả gia đình bà không còn nơi nào bấu víu. Bà Nga chỉ biết đi khắp nơi gõ cửa cầu cứu, nhưng vô ích. “Lúc cưỡng chế họ ngăn không cho ai vào nên toàn bộ tài sản trong nhà đều bị chôn vùi hết. Ngoài các vật dụng hàng ngày, khi đó trong nhà đang có 21 bao cà phê khô (loại bao 50 ký), một chiếc máy bơm Đ15 mua hơn 20 triệu để tưới cây và 5 cuộn ống dây lớn. Tất cả bị xe ủi càn hết xuống suối, lấp đất lên”, bà Nga nói trong nấc nghẹn.

Một người dân bị còng tay vì can tội ngăn cản lực lượng cưỡng chế.
 NHIỀU SAI PHẠM, KHUẤT TẤT

Ngoài hàng trăm hộ dân có đất xâm canh đã bị cưỡng chế, thu hồi trắng thì tại các tiểu khu từ 174 đến 177 còn có 36 hộ với 36 hợp đồng (HĐ) trồng rừng với Ban Quản lý rừng phòng hộ Bù Đăng (BQLRPHBĐ). Trong đó có 24 HĐ theo chương trình 135 và 12 HĐ theo chương trình 661 của Chính phủ. Nhưng, tất cả những HĐ này đều bị ông Chủ tịch huyện Nguyễn Anh Hoàng “qui” vào một “tội” là sai về mặt pháp lý (?).

Điều đáng nói là hầu hết các hộ sau khi ký HĐ đều phải tự bỏ tiền túi ra trồng, chăm sóc, nhưng chưa nhận được một đồng hỗ trợ nào từ BQLRPHBĐ thì đã bị cưỡng chế. Trước đó, họ không được thông báo trước về việc cưỡng chế, không có ai đến lập biên bản kiểm kê tài sản, cây trồng trên đất. Xác minh thông tin này tại UBND xã Phú Sơn, ông Cao Ngọc Quang, Phó Chủ tịch xã lại cho biết chính quyền có thông báo cho dân biết trước khi thực hiện việc cưỡng chế.

Xe ủi càn quét.
Quá trình cưỡng chế, những chiếc máy ủi đã “tiện đường” càn luôn sang tiểu khu 173 (không nằm trong diện tích đất bị thu hồi), ủi luôn cả vườn cao su, sao đen “661” tại đây. Khi người dân khiếu nại, ông Chủ tịch huyện nói ông không ra lệnh ủi tiểu khu 173, có thể do nhầm.

Bà Phạm Thị Huệ (xã Minh Hưng, huyện Bù Đăng) cho biết, năm 2005, bà được BQLRPHBĐ ký hợp đồng giao, trồng 11 hécta rừng 661 tại tiểu khu 173 và 175. Thời hạn HĐ 4 năm (từ 2005 đến 2009) được Sở NN-PTNT tỉnh Bình Phước phê duyệt dự án, thiết kế. Theo đó, sao là cây chủ lực được trồng trên cả 11 hécta, xen điều (5 hécta).

Năm 2007, bà tiếp tục trồng xen cây cao su vào 6 hécta còn lại. Theo biên bản kiểm tra hàng năm, cây trồng của bà Huệ đều đạt và đang được Sở NN-PTNT làm hồ sơ chuyển đổi thành đất 50 năm. Đặc biệt, trên sơ đồ, toàn bộ đất của bà Huệ nằm ngoài diện tích bị cưỡng chế thu hồi. Nhưng ngày 28/12/2011, đoàn cưỡng chế đã ủi trắng toàn bộ diện tích đất của bà Huệ mà không có một thông báo nào. Những cây sao, điều 12 tuổi, cao su 5 tuổi (đã có thể cạo mủ) lần lượt gục ngã trước lưỡi máy ủi, máy cưa. 

Sau khi cưỡng chế, màu xanh của cây bị thay bằng cảnh hoang tàn.  
Uất ức nhìn vườn cây bao năm chăm sóc bị tàn sát, cùng quẫn khi bỏ hàng tỷ đồng đầu tư vào khu đất giờ trắng tay, sáng 18/3/2012, bà Huệ đã treo cổ tự tử. May người nhà phát hiện kịp thời, bà Huệ mới được cứu sống.

Năm 2005, ông Đinh Văn Chu, (SN 1943, ở Tân Thành, thị xã Đồng Xoài), cùng 5 hộ khác được giao khoán 30 ha tại tiểu khu 177 để trồng cao su, điều và keo lai theo chương trình 661 (HĐ đầu tiên hết hạn 2008 và đã ký gia hạn đến tháng 11/2012). Biên bản kiểm tra hàng năm của BQLRPHBĐ cho thấy rừng trồng đạt 70% – 75% và cũng không nằm trong diện tích đất bị thu hồi. Thế nhưng, ngày 2/1/2012, đoàn cưỡng chế vẫn vào ủi sạch 4 ha điều 6 năm tuổi trồng xen cao su 2 tuổi.

Trước đó, họ không hề nhận được bất kỳ thông báo nào về việc sẽ bị cưỡng chế, thu hồi này. “Ông Chủ tịch huyện nói rằng hợp đồng của chúng tôi sai là vì không có biên bản giao đất, bản đồ không có chữ ký của 2 bên, và khi tái ký hợp đồng không thanh lý hợp đồng cũ!?”, ông Chu bức xúc.



+ Diện tích cưỡng chế, thu hồi thực sự là 1.100, 1.378, 1.487, hơn 2.000 hécta hay bao nhiêu? Về vấn đề này, Chủ tịch huyện Bù Đăng cho biết “tỉnh thu 1.100ha, huyện thu thêm 278ha làm quỹ riêng. Còn con số 1.487 ha là tôi nói nhầm”. Khi PV đề nghị cung cấp văn bản về kế hoạch thực hiện quỹ xóa đói giảm nghèo của huyện (278ha) thì ông Chủ tịch huyện nói ông không giữ văn bản đó (!?)
+ Tại UBND xã Phú Sơn, đại diện Ban Thanh tra đảng và Tư pháp xã này ngoài việc bày tỏ thái độ không đồng tình với chúng tôi rằng việc cưỡng chế thu hồi đất của dân như vừa rồi vì “rất thiếu tình người, gây bất mãn cho dân”, vị cán bộ tư pháp cũng khẳng định “Diện tích thu hồi riêng ở Phú Sơn này khoảng 2 ngàn hécta!”.

http://nongnghiep.vn/nongnghiepvn/72/1/24/94823/Ong-Chu%CC%89-ti%CC%A3ch-huye%CC%A3n-oi-sao-dan-kho%CC%89-the%CC%81-na%CC%80y.aspx

Cưỡng chế Văn Giang 'quá nặng tay với dân'?

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012 0 nhận xét


Sau vụ cưỡng chế đất ở diện rộng tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên hôm thứ Ba ngày 24/4 khiến hàng chục nông dân bị bắt giữ, BBC tìm hiểu phản ứng và ý kiến của người dân và một số nhà quan sát.
Công an dàn quân trước khi tiế̃n vào cưỡng chế

Chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, đã huy động lực lượng hùng hậu gồm hàng ngàn cảnh sát cưỡng chế các nông dân kiên quyết bám trụ không giao đất để xây dựng khu đô thị thương mại-du lịch Ecopark.

Một số hành ảnh video được đưa lên mạng sau đó cho thấy đã có hành động bạo lực mạnh tay của lực lượng cưỡng chế đối với những người nông dân phản kháng.

Trong một video gần 10 cảnh sát và những người mặc thường phục đeo băng đỏ đã xông vào dùng dùi cui và tay chân đánh hội đồng một nông dân không vũ khí.

'Dân sẽ trắng tay'

Bà Lê Hiền Đức, một người vận động cho dân quyền có tiếng tại Việt Nam cho biết, đêm 22/4 bà đã có mặt tại Văn Giang.

“Tôi không có gì phải giấu diếm, tôi về để bảo vệ dân tôi.”

Bà cũng cho biết, trước đó, chính quyền đã tìm cách ngăn cản không cho Lê Hiền Đức có mặt với dân.”

“Tôi nhìn thấy cảnh sát cơ động chi chít. Cảnh sát địa phương áo xanh lá mạ cũng đầy ra.”

"Tôi đứng đấy, tôi gặp tất cả bà con. Bà con đang khóc ầm ĩ kêu gào.

Nghe những tiếng khóc của các cụ già tám, chín mươi tuổi, thương lắm. Chỉ có súc vật mới không động lòng thôi."

Bà Hiền Đức mô tả về những gì bà chứng kiến hôm 24/4 là trận chiến đấu ác liệt.
“Tôi cảm tưởng như đang trong trận chiến đấu ác liệt cách đây nửa thế kỷ mà tôi đã từng phải chiến đấu …lửa cháy ngút trời.”

Bà cho biết các lực lượng đã dùng súng hơi cay, “đánh đập dân rất dã man”.
"Đây rõ ràng là lực lượng ấy đang cưỡng chế dân."

"Tôi ngồi tôi khóc. Tôi ức quá mà tôi khóc vì tại sao tôi không bênh vực được những con người như thế.

"Tôi gọi đó (thanh niên bị đánh) là những thanh niên dũng cảm, dám đối mặt với lực lượng công an."

"Họ đàn áp vô cùng tệ hại. Bắn súng, đánh đập một cách rất dã man."

Tuy nhiên, do tiếng nổ quá to, bà không phân biệt được là súng gì.

Bà tâm sự. “Tôi nhục nhã đến mức là, thời kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, tôi đã từng hy sinh tuổi thanh xuân của tôi, tôi đã chiến đấu đủ mọi hình thức, mọi ngả đường nhưng bây giờ hoà bình rồi, mà tôi phải cải trang.”

“Hôm qua, tôi phải mượn cái nón rách, cáo áo nâu, quần sắn móng lợn để trà trộn vào với nhân dân. Nếu không nó nhìn thấy mình, nó thay đổi thái độ ngay.”

“Có như thế thì mới chứng kiến được hành động của họ đối với những người dân lành.”

“Có những người ngày hôm qua là trắng tay rồi, không còn gì cả, thì cuộc sống ngày mai đây họ sẽ ra sao?.”

“Đây là dấu hỏi rất to, tôi mong công luận sẽ đánh dấu hỏi cho những người dân Văn Giang hôm qua.”

Trao đổi với BBC, luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân nói ông tin rằng chính quyền địa phương đã có ‘vi phạm nghiêm trọng’ khi ‘sử dụng vũ lực trái pháp luật’ trong hành động cưỡng chế.

Qua các hình ảnh video mà ông xem được, ông Quân cho biết lực lượng công cả mặc đồng phục lẫn không mặc đồng phục và đeo băng đỏ ‘cùng nhau vây dân lại bắt dân và đánh dân’.

LS Quân cho biết ông không nắm trong tay các hồ sơ, thủ tục thu hồi và cưỡng chế đất của chính quyền Văn Giang nên không biết rõ liệu các quyết định này có hợp pháp hay không, tuy nhiên ông đặt câu hỏi về hành vi của công an.

Xâm phạm thân thể

“Họ đánh rất nặng và dã man,” ông nói, “Điều này hoàn toàn sai pháp luật vì pháp luật quy định quyền tự do thân thể rất rõ.”

Ông nói những nông dân bị đánh đập hoàn toàn có thể kiện lực lượng cưỡng chế về tội ‘cố ý gây thương tích’.

Luật sư Quân viện dẫn logic luật pháp để giải thích điều này: “Nếu tôi gặp một kẻ cắp thì việc ăn cắp có thể bắt giữ hoặc tri hô nhưng nếu đánh người ăn cắp đó thì tôi cũng phạm tội.”

Ông cũng không cho rằng người dân Văn Giang phản kháng chống đối người thi hành công vụ vì theo như ông thấy qua hình ảnh được quay lại thì có đến hàng chục cảnh sát mặc quân phục lẫn không mặc quân phục vây vào đánh chỉ một người.

“Nói họ (nông dân Văn Giang) chống (người thi hành công vụ) là hoàn toàn sai vì họ chỉ có một (đối đầu với công an) và họ rất hiền lành,” ông nói.

Ông cho biết pháp luật không quy định số lượng người tham gia cưỡng chế nhưng trong vụ việc ở Văn Giang thì chính quyền ‘đã huy động lực lượng quá sức’.

Ông cũng nhận thấy một điểm ‘sai’ trong quyết định thu hồi đất của chính quyền Văn Giang là đã không cho phép người dân thương thảo trực tiếp với chủ đầu tư để bồi thường theo giá thị trường vì đất đai của họ bị thu hồi cho mục đích thương mại của tư nhân chứ không phải mục đích an ninh quốc phòng.

BBC sẽ tiếp tục tì̉m hiểu ý kiến của các bên về vụ việc để cập nhật bài này.

BBC

 
Báo Lề Dân © 2011 | Designed by RumahDijual, in collaboration with Online Casino, Uncharted 3 and MW3 Forum